Thứ Hai, 5 tháng 1, 2009

Thuốc Thần Cho Bệnh "Gout"

PHẠM HOÀNG CHƯƠNG

Một trong những giấc mộng lớn của tôi lúc thiếu thời là học được nghề thuốc đông y, châm cứu, bấm huyệt để chữa bệnh cứu đời, mà đức kém, không đủ nhân duyên gặp thầy dạy, chỉ xem xém có mấy lần thân cận học lóm quí nhơn , có bạn thân làm bác sỹ, đọc nhiều sách thuốc, biết qua loa để đủ sức tự chữa bệnh mình thôi.
Năm 1971, tôi mới sinh con trai đầu lòng , đang dạy học ở Phanrang. Nhân thầy châm cứu Thich tâm Ấn ở Saigon ra ghé chùa Tỉnh Hội chữa bệnh miễn phí cho đồng bào nửa tháng vào dịp hè, tôi tình nguyện theo giúp thày rút kim cho bệnh nhân hàng ngày lấy công đức, và xin dạy cho nghề châm cứu. Thầy nói phải có nhân duyên mới học được. Thày cho cuốn sách "Châm cứu học" do thầy biên soạn, giới thiệu tôi cho con trai là Cao xuân Quang ở lại Phanrang coi sóc Phòng châm cứu do thầy xây cất, rồi trở vào Saigon lo công việc. Quang tuổi Mùi, hơn tôi một tuổi, đã có 2 con. Tôi lân la tới phòng thuốc của Quang chơi, học được một ít về thuốc Bắc và các huyệt chính.
Tôi nhờ Quang châm cứu cho cô vợ hay mất ngủ. Hai đứa chẳng bao lâu trở thành bạn rất thân, và do môt nhân duyên huyền bí kỳ lạ nào trong tiền kiếp xa xưa không biết, mà vợ Quang lúc có mang đứa con thứ ba, cứ nằng nặc nhờ tôi nhận nuôi đứa bé trong bụng làm con, vì thày bói nói nó khắc tuổi cha mẹ, phải đem cho người tuổi Thân mới nuôi được . Bằng không, nếu cứ giữ đứa bé, trong 3 người cha mẹ và con, sẽ có một người chết.
Tôi vốn không tin những chuyện bói toán tuổi tác như vậy, nhưng cũng hứa cho chị yên lòng. Quả nhiên, thằng bé vừa đầy tháng, chưa kịp cho, thì chị đã lăn ra chết. Cùng một ngày, một giờ hôm đó, đứa con trai đầu của tôi bấy giờ đang nằm mê man vì biến chứng sởi ngoài bệnh viện Nhatrang cũng hấp hối qua đời.. Hai anh em tang gia bối rối, mạnh ai nấy lo, một bên chôn vợ, một bên chôn con. Quang khóc nức nở, còn tôi thi đau đớn khôn cùng. Quang nhờ tôi mang baby Cao xuân Minh còn đỏ hỏn về nuôi giùm, rồi gửi 2 đứa con lớn cho một người bạn khác trông coi, bươn chải đi làm ăn. Được một năm thì tôi sinh con khác, nên Quang cưới vợ kế, đem cu Minh và 2 đứa lớn về nhà, tập trung một chỗ cho tiện bề coi ngó.
Sau 1975, ở tù cải tạo về, sợ bị bắt đi kinh tế mới, tôi nhờ Quang xin cho 1 job trong Ty Y tế, chuyên trồng thuốc Nam, lương có 38 đồng 1 tháng, chỉ vừa đủ ăn sáng cho 2 ngày là hết. Khi vượt biên qua đến Mỹ năm 1984 thì tôi vẫn còn khỏe mạnh, đủ sức lao động và đi học lại kiếm sống. Năm 1990 bảo lãnh vợ con qua, mua nhà. Nhưng đến năm 1995 thì vợ tôi tự nhiên đang đi làm, bị sưng phồng lên một bắp chân và bàn chân mặt, phải đi cà nhắc bằng chân trái, tay chống gậy, mặt mày nhăn nhó đau khổ. Bạn tôi, bác sĩ Đệ, lắc đầu nói: "Thôi rồi, chị xui quá, bệnh này bên Mỹ gọi là rheumatism, không thuốc nào chữa được hết, nhiều ông bà già bị, đau nhức kinh niên cho tới chết" .
Tôi đưa bà xã qua Wesminster đi bác sĩ Quyết đông y, châm chích nặn máu ra đen bầm 2 ngày thứ bảy liền, chân bớt sưng, bệnh có thuyên giảm, nhưng vẫn còn đau. May sao bà trung tá Tài cho một bịch bột nghệ vàng xây nhuyễn mua ở Vietnam qua, khuyên nấu nước sôi, hay vo viên với mật ong uống sẽ hết. Theo tôi biết thì NGHỆ có tính chất sát trùng mạnh, trị lở và đau bao tử, lọc máu huyết, chữa lành vết thương không để lại vết sẹo. Nghệ hăng hăng khó uống, nhưng bà xã kiên trì uống luôn 1 tuần thì đi đứng trở lại bình thường, uống luôn 1 tháng thì tuyệt nọc tê thấp cho đến bây giờ 15 năm sau không hề trở lại.
Bác sĩ Đệ kinh ngạc lắc đầu, không tin ở sở học Tây y nữa. Thật là 1 phương thuốc thần, rẻ tiền mà công hiệu vô song. Một lấn khác, vì lười đánh răng ban đêm, một chiếc răng cửa dưới tôi bị nhiễm trúng, sờ ngón tay vô lắc xục xịch, tưởng như sắp rụng. Tôi hoảng quá, nhét đại một nhúm bột nghệ vô kẽ răng để sát trùng. Một ngày nhét nghệ vô răng 4 lần, được 2 ngày thì chao ôi, răng nằm cứng chắc yên vị, lắc không còn rung rinh nữa. Thật là phép màu. Từ đó tôi bắt đầu đánh răng bằng bột nghệ mỗi sáng. Răng miệng vàng khè, nhưng súc nước sạch thì chất vàng trôi hết, răng trắng như bắp non.
Có một dạo thất nghiệp, ưa thích nghề thuốc, tôi ghi danh college học một khóa ra làm nurse assistant, săn sóc các cụ già trong một nursing home ở Redlands. Thấy nhiều cụ nằm co quắp trên giường suốt tháng này qua tháng khác, da mỏng như giấy, nói năng lảm nhảm, bài tiết bừa bãi hôi thối, con cái trốn biệt,... mà rùng mình nghĩ đến chuỗi ngày cuối của đời mình. Ước chi chỉ sống 75 tuổi thôi mà khỏe mạnh minh mẫn, còn hơn 80, 90 mà quằn quoại đau khổ như thế.
Năm 2000, một sáng tôi ngủ dậy, thòng chân xuống thảm để đứng dậy thì cả 2 lòng bàn chân đau buốt nhói như kim chich. Kinh hoảng rút chân lên, không biết là bệnh gì. Lúc đó tôi 56 tuổi, công ăn việc làm đang thăng tiến khả quan, nhà mới mua. Nếu bệnh nặng phải vào nhà thương nằm lâu thì mất việc, bay cửa bay nhà, không biết tương lai đi về đâu. May sao chỉ đau có 1 ngày rồi êm, đi đứng lại bình thường. Không biết bệnh gì mà quái quỷ như vậy, cũng chả đi bệnh viện hỏi bác sỹ, vì có còn đau nữa đâu mà hỏi. Sau đó mấy tháng, một lần ngón chân thứ 3 bên mặt lại tự nhiên sưng vù lên, đỏ tím, đau lắm. Tôi tưởng là vô ý đánh rơi cái búa trúng mấy ngón chân lúc nào mà không nhớ, chắc gẫy xương mới đau dữ vậy, bèn đi nhà thương Kaiser rọi X-ray. Họ coi phim, nói không có sao cả, nhưng không biết tại sao sưng. Tôi nghĩ "hay là ăn cái gì độc, bị phong thấp". Cả tháng sau mới từ từ lành. Cũng coi thường. Nhớ má nói ông nội ngày xưa làm quan, chơi cô đầu mắc bệnh phong tình dây dưa, nên bà nội đẻ ba bốn người con đều chết non, sau gặp thày thuốc giỏi trị khỏi, mới sinh được ba và cô Khê. Chắc là chất độc còn, nên di truyền xuống đời cháu, lâu lâu bị sưng chân. Một lần khác, bà chủ nhà nấu món rau muống xào thịt bò non rất ngon, tôi ngon miệng ăn luôn 3 chén cơm, thế là cả 2 ngón chân cái sưng vù lên đỏ au,đau đớn, rồi sưng lan ra mắc cá và gót chân trái.
Đi dạy phải nhảy cò cò 1 chân, có khi chống gậy, đồng nghiệp ai nhìn thấy cũng lắc đầu thương hại. Check Internet thì biết là đây là triệu chứng bệnh "gout", tiếng Việt gọi là thống phong. Lớn tuổi thận yếu, lọc không hết chất độc của thịt cá, đồ biển, tôm mực, nên chất độc acid uric lẩn vào máu, chảy xuống chân, tụ vào các khớp ngón chân và mắc cá, kết thành thủy tinh bén nhọn gây đau buốt lên tới óc. Bác sĩ ở Kaiser nói bệnh này là bệnh "nhà giàu", ăn nhậu uống rượu thường xuyên mà gây ra, chỉ cho thuốc viên giảm đau, khuyên uống nước nhiều cho loãng chất acid, ngủ ghếch 2 chân lên vách tường cho chất độc khỏi tụ xuống chân.
Thuốc giảm đau có phản ứng phụ hại gan, nên tôi không dám uống nhiều, xin nghỉ dạy 2 ngày, chịu trận nằm nhà mấy ngày. Sưng 1 chân còn nhảy cà thọt, hay chống gậy. Nhưng sưng 2 chân thì chịu thua. Đau lắm, đau đến nỗi đi toilet phải chống 2 tay xuống đất, lết bằng mông đít tới bathroom. Thấy ở tiệm thuốc bắc quen có thày Tàu châm cứu tốt nghiệp Đại học Bắc kinh qua, tới xin anh chàng châm cứu, nặn máu độc ra, mỗi lần 40$. Anh này tiếng Anh không rành lắm, chỉ lắc ngón tay trỏ, nói: "No meat" (Không được ăn thịt) rồi im.
Nặn 2 lần thấy cũng không bớt gì lắm, nghe lời cô bán hàng, mua 1 loại cao dán của Nhật về dán chỗ sưng, một hộp 25$ có 20 hay 25 gói gì đó. Áp "túi chứa dược thảo hút chất độc" (giống như túi trà Lipton) này vào nhượng chân, hay dưới ngón sưng, rồi dán miếng cao lên dính chặt vào da để giữ khỏi xục xịch. Theo đông y, tất cả dây thần kinh, máu huyết gì cũng chạy xuống 2 lòng bàn chân, nên dán thuốc dưới 2 lòng bàn chân là trị bá bệnh, nhức mỏi, nhiễm độc, mất ngủ... Trời lạnh phải mang vớ ngủ là lý do đó, giữ cho lục phủ ngũ tạng yên ổn, khỏi ho,cảm,mất ngủ...Tối đi ngủ dán túi "trà"vào chân trắng tinh, nhưng sáng ngủ dậy thi túi "trà" hút độc ra bầm đen, nhớp nháp hôi hám, tháo vứt đi, dán miếng khác. Vậy mà bớt. Bớt đau, bớt sưng. Sau một tuần thì đi đứng bình thường.
Tình cờ nói chuyện bệnh "gout" với một người bà con ở San Jose, họ cũng bị chứng này, họ khuyên tới hiệu thuốc bắc trước Century Mall mua lọ thuốc dược thảo viên chỉ có 4$ của Trung quôc chế, tên là URI-pH formula. Mỗi lần ăn thịt bò hay sea food, phải đề phòng uống ngay 4 viên để chất acid uric theo đường tiểu mà ra ngoài, khỏi thấm vào máu. Thuốc này không phải trị, mà chỉ là ngừa. Tôi thấy đây không phải là thuốc mình mong đợi,cũng mua để dành phòng hờ. Tới các tiệm bán dược tháo hỏi, ai cũng lắc đầu nói bệnh này không có cách gì chữa khỏi hết, phải kiêng cữ ăn uống hay dùng thuốc giảm đau như Cochinchin... mà thôi. Họ giới thiệu thuốc dược thảo viên "Gout well" của bác sĩ Việt nam tên BA nào đó rất nổi tiếng, nhưng kết quả nghe nói cũng chậm.
Một hôm tôi mua được thứ mắm nêm nguyên chất, ăn với bánh hỏi rất ngon. Ngon miệng ăn liên tiếp 2 ngày thì sưng vù mấy ngón chân. Ngày sau 75, đạp xích lô sáng nào cũng điểm tâm bánh hỏi cuốn bánh tráng nướng chấm mắm nêm đâu có sao, mà bây giờ sanh chứng. Đi Kaiser, bác sĩ la."Trời ơi, sao lại ăn mắm nêm?" rồi lại cho toa thuốc giảm đau. Như vậy là mắm nêm độc hơn mắm nước. Lớn tuổi cơ thể yếu đi, nhạy cảm hơn, mới phân biệt thức ăn nào độc,thức nào lành. Nghỉ dạy nằm nhà mấy hôm, lôi "túi trà" Nhật và Korea ra dán. Mãi 10 ngày sau mới khỏi hẳn. Ngon miệng có mấy phút mà nó hành đau đớn điêu đứng cả 10 ngày, nửa tháng, thật là lợi bất cập hại.Thế là tôi tuyệt đối thề không ăn phở, thịt bò, hay mắm nêm nữa. Cũng chả thấy thèm nữa. Con chim đã bị tên bắn 1 lần, thấy bóng cái cung là sợ.
Năm 2003, tình cờ một bà cô họ ở Atlanta cho hay có ông thày châm cứu nổi tiếng trị nhiều bệnh nan y ở Carolina, hàng trăm bà con bệnh nhân Việt Hoa ở các vùng xa xôi miền Đông cuối tuần lái xe tới nhá thày nằm chữa trị ngủ lại đêm, kêt quả rất tốt. Cô bị cái bướu ở bắp tay, châm cứu điện có 2 lần mà xẹp hẳn.Thày không nhận thù lao, chỉ đặt cái thùng "phước sương", ai muốn cho bao nhiêu thì cho. Tiến này thấy gom lại mỗi năm về Vietnam cho cô nhi và chữa bệnh miễn phí làm phước. Tôi nghe, cứ ao ước được gặp thày một lần. Ngờ đâu, 'dream comes true'. Hai tháng sau, con gái tôi lấy chồng ở N.Carolina, tôi sang dự đám cưới , được con rể chở tới gặp thày. Té ra đây là thầy dạy võ cho con rể tôi trước kia, nên thày vui vẻ nhận lời chữa trị ngay, mặc dù lúc đó tôi đang khỏe mạnh bình thường. Thày có hai người con trai đều là bác sĩ, ở Florida và Georgia. Thày nói bệnh này chỉ cần chữa 1 lần là khỏi luôn ("one time-treatment"), rồi bắt tôi nằm xuống, châm điện vô 10 đầu ngón chân giựt tê tê, Nửa giờ sau, nằm sấp lại cho thấy để 1 cái "bàn ủi" trên vùng thận để hút chất độc cho thận khỏe trở lại, đủ sức lọc hết acid uric, khỏi phải lan vào máu chạy xuống chân.
Một hôm, ở San Jose, tôi đi tập thể dục ở Bally , tình cờ gặp một ông bạn già cũng bị "gout", kể chuyện thày Tâm. Ông nói có lần nó trở nặng, đau lên tới đầu gối, nằm không nhúc nhích được, lúc đó đang ở Việt nam , bác sĩ phải đâm kim vào giữa 2 khớp xương đầu gối, hút nước xanh lè ra mới bớt đau. Ông còn nói:
-Bệnh nặng có khi nó chạy lên háng thì vô phương cứu chữa...
Tôi rùng mình:
-Thôi, thôi, ghê quá, đừng nói nữa...
Ông xin số phone thầy Tâm. Một lần khác, tôi thu xếp về Viet nam cùng thời gian với thầy Tâm, để nhờ thầy chữa bệnh "vảy nến" cho người em trai út ở Saigon. "Vảy nến" là bịnh nan y, không lây, nhưng khắp người lốm đốm các vết đỏ chảy nước ngứa ngáy, lúc nào ra đường cũng phải mặc áo dài tay che kín, tây y bó tay, mà đông y cũng chưa có thuốc gì trị dứt. Có một dạo nó bị mất việc nằm nhà, buồn quá uống rượu liên tu, bị sưng gan, rồi chuyển qua vảy nến. Ờ nhà nghi là rượu chế ở VN bậy bạ, có pha thuốc xịt rày, nên chất độc mới sinh ra bệnh này. Tôi gửi thuốc đau gan của Phạm hoàng Trung về, báo cáo hình như bớt, thấy hết ngứa, nhưng vảy nến vẫn còn.Tôi đọc báo thấy thày X. ở Wesminster quảng cáo trị hết vảy nến, bỏ ra 500 bạc mua 4 lọ gửi về, trong uống ngoài ngâm, nó hậm hực báo cáo" tiền mất tật mang". Về Việt nam, ra Hà nội chơi, nghe đồn thuốc cao gia truyền, làm bằng cỏ quí mọc ở biên giới Hoa Việt, trị hết vảy nến của thày nào ở ngoại ô Hà nội , lặn lội mướn taxi đi, mua hơn 3 triệu bạc đem về bôi cho nó,chỉ nhạt màu hồng hồng chứ không lặn hết. Thày Tâm hỏi:
-Em bị bao lâu rồi?
-Dạ hơn 10 năm nay.
Thày bảo cởi áo quần xem, lắc đầu ái ngại nói "Tội nghiệp em, nặng quá, bao nhiêu vảy nến của thiên hạ tập trung vào một mình em. Châm cứu có thể hết , bệnh này tôi đã trị qua, nhưng cũng không dám hứa chắc,vì để lâu quá rồi". Thế là 2 anh em chở nhau từ Saigon lên Thủ đức mỗi ngày cho thấy châm. Gọi là "thủy châm", vì cắm kim vô thuốc mà châm. Thay đổi vị trí châm mỗi ngày. Được 13 ngày thì thày phải trở về Mỹ, nên không tiếp tục được, nhưng thật tình mà nói, các vết "vảy nến" nhạt trắng dần, không còn sần sùi nữa. Em tôi mừng lắm, tôi cũng mừng, nhưng về Mỹ lại được hơn nửa năm thì nghe báo cáo qua nói bệnh trở lại, có lẽ vì trị chưa đủ lâu để khỏi hẳn. Tôi cũng bó tay. Bệnh ở bên VN , mà thày bên Mỹ, lâu lâu mới về một lần, làm sao mà có hy vọng trị dứt.
Phần tôi, tưởng bệnh 'gout' thày Tâm chữa như vậy là tuyệt nọc, ai dè sau 2 năm khỏe mạnh, ăn uống cẩu thả trở lại, mấy ngón chân lại bị sưng. Đi khám ở Kaiser, bác sĩ nói đây không hẳn là "gout", mà là 1 dạng tê thấp, và cho thuốc giảm đau. Tôi không thèm uống, quen lệ ra tiệm mua cao Nhật và Đại hàn dán, sau 1 tuần thì hết. Có lần ăn sầu riêng, hay mực xào, nhượng bàn chân thịt cộm dày lên, nhưng chất độc chưa lan ra tới ngón cái vì chưa đủ nhiều và mạnh để làm sưng . Đứng trên 2 bàn chân, rõ ràng cảm thấy lòng bàn chân bên phải cộm lên, cấn cái khác thường. Lật đật lôi thuôc "túi trà" Đại hàn ra dán. Vài ba ngày thì trở lại bình thường. Anh Lương, bạn thi sĩ ở San Jose , ăn mực luộc quấn bánh tráng chấm mắm nêm, đau "gout "phải lết vô toilet; Tuấn, cháu họ tôi, ăn toàn mới 30 tuổi, ăn toàn hamburger và đồ Mỹ bò gà tôm nướng ở MacDonald và Sizzler, không ăn rau, cũng bị "gout", đau gần tháng trời phải nằm nhà, tôi đều chỉ mua thuốc cao Nhật dán,và tới thày Tâm châm cứu cho mau khỏi. Tuấn bị nặng, nên cứ dán 1 giờ là nước đỏ nhầy nhụa tuôn ra ướt đẫm chân, phải thay miếng khác, thày Tâm phải châm cứu 3 lần luôn 2 ngày liền mới bớt. Tôi thấy bệnh này , căn bản ở chỗ biết kiêng khem, ăn uống thanh đạm, không cần phải thuốc men, châm cứu, uống nước, dán cao... gì cả. Nhớ câu "Người ta tự đào huyệt chôn mình bằng hàm răng của mình"của nhà văn Pháp nào đó, rất là chí lý, hay câu của ông bà ta, "ngừa bệnh hơn chữa bệnh", là lời khuyên bổ ích còn quí hơn bất cứ thuốc men, yến sào, mật gấu, lộc nhung... nào hết.
Hè 2005, tôi 61 tuổi về hưu, lợi dụng bảo hiểm còn ba tháng cuối cùng, đi Kaiser khám đủ thứ trong người, soi ruột, thử máu, soi tim, gan, cholesterol, tiểu đường, áp huyết, tấc cả đều tốt hết, trừ chất acid uric trong máu khá cao. Không lo, vì tôi đã biết cách trị bệnh "gout" rồi.
Qua đầu 2006, hết bảo hiểm sức khỏe, một hôm nhân chạy tới lui giúp dọn nhà cho ông anh họ ở Wesminster, nhịn đói từ sáng đến 7 giờ tối mới đưa anh vào tiệm phở ăn. Ăn được 3 muỗng thì cắn trúng miếng ớt xanh cay, mùi hăng xông thẳng lên óc, tôi choáng váng tức bụng, ngộp thở, mới đứng dậy lần ra ngoài cửa để thở. Bỗng cả người xoay đi 1 vòng rồi té ngửa xuống đất, không còn biết trời trăng gì nữa. Khi mở mắt tỉnh dậy, thấy lố nhố ba bốn mặt người ta nhìn xuống, có tiếng hối chở đi cấp cứu. Tôi nghe ngóng thấy trong người bình thường, chống tay ngồi dậy, thấy mắc cá chân trái sưng vù đau lắm, bước vào tiệm soi gương thấy mặt trắng bệch. Bỗng thấy choáng váng chóng mặt, lảo đảo té xuống 1 lần nữa. Lần này tôi khô miệng, đòi uống nước trà. Một phút sau thì tự đứng dậy được, ngồi vào bàn, thấy tô phở lạnh ngắt, ớn không muốn ăn nữa. AI cũng nói là " tai biến mạch máu não" nhẹ. Một thanh niên ở đâu rất tốt bụng xin tình nguyện lái xe chở tôi về Riverside, sợ dọc đường đêm tối tôi lại xỉu trên tay lái thì xe tung chết. Tôi cảm động lắm, nhưng cám ơn, sợ phiền. Chân tôi sưng vù to và đau lắm, hình như là trật gân ở mắc cá lúc té không "control" được bàn chân, xoa dầu không ăn thua gì, đi phải chống gậy. Tuần sau tôi phải lên máy bay về VN ăn Tết, con trai tôi khuyên "delay" chuyến bay lại, "chân ba như vậy làm sao mà đi đứng, khiêng xách hành lý". Tôi kiên quyết cứ đi, máy bay họ cung cấp xe lăn và có người đẩy xe lên xuống ở các trạm. Cao xuân Minh, con nuôi tôi ngày xưa khi còn đỏ hỏn, bấy giờ là bác sĩ 34 tuổi, ra Tân sơn Nhứt đón,dìu tôi ra taxi.
-Chân chú sao vậy?
-Té, bị trật gân, 10 ngày rồi mà vẫn đau.
Minh nghi không phải trật gân mà là gẫy xương, bèn đưa tôi đi rọi X-ray, thì quả nhiên gãy xương thật, phải băng bột "casting" 1 tháng. Em trai tôi ở Úc, nghĩ là tôi bị "stroke" nhẹ, khuyên ãn uống cẩn thận, coi chừng cholesterol cao. Cholesterol tôi có 173, đâu có cao. Cô nha sĩ Thanh và bà sui gia tôi làm cho văn phòng bác sĩ đều quả quyết là tại lượng đường trong máu ( blood sugar) xuống quá thấp (vì từ sang tới tối không ăn uống gì), nên chóng mặt xây xẩm mà té. Chính cô mới có 40 tuổi mà trước kia cũng bị té 1 lần như vậy, không phải nghẽn mạch máu đâu. Chắc có lẽ đúng, vì từ nhỏ tới già, tôi ăn ngọt dữ lắm mà glucose trong máu vẫn thấp. Thì ra tùy tạng mỗi người, không phài hễ thèm ngọt là bị tiểu đường. Kinh nghiệm từ rày về sau sáng sớm phải lót lòng một chút gì, tách trà nóng, bát cháo gạo lứt, chén súp, hay trái chuối, đừng bao giờ để bụng trống.
Ở Việt nam về lại Mỹ, thấy thiên hạ dọa không có bảo hiểm sức khỏe coi chừng, lỡ đau, vô bệnh viện nằm mổ xẻ nhiều ngày, phải bán nhà , trả nợ tiền thuốc, tôi mua loại bảo hiểm rẻ tiền PPO cho 2 vợ chồng, có 160$ một tháng, nhưng cả 13 tháng trời chẳng ai đau bệnh gì cả, trừ một lần lỗ tai tôi kêu vo vo, tưởng "ear infection", đi bác sỹ, khám có 2 phút, nói tại mùa đông nên cảm cúm nó khiến như vậy, không sao, office charge hết 154$, mình phải trả trước, rồi chờ tiền "rebate"bảo hiểm gửi về sau. Giấy tờ, gọi phone tới lui lôi thôi, mà lâu lắc, chẳng thấy "rebate" đâu hết. Văn phòng bác sỹ chuyển hồ sơ qua Collection nhờ đòi, Collection đòi thêm tiền lời. Tôi bực mình, trả quách hết, rồi gọi cancel bảo hiểm. Sáu tháng sau mới thấy bảo hiểm gửi cho 50$ rebate. Tôi vẫn không nghĩ chuyện mua bảo hiểm khác, ỷ lại cung Tật Ách trong tử vi của 2 vợ chồng đều bị Triệt và có sao Thiên không, rất tốt. Thế là, bà xã hễ có bệnh, đi khám ở Nhơn Hòa trả tiền mặt, còn tôi được người bạn học cũ thời trung học làm bác sĩ giải phẫu ở Bolsa, kêu "hễ có đau gì cứ tới bệnh viện gặp tui, 4 ngày 1 tuần, tui sẽ lo cho ông, đừng ngại gì cả. Mình còn sống tới tuổi này, gặp nhau là quí rồi." Thế là tạm ổn, chờ 2 năm nữa 65 tuổi hưởng medicare. Tạm thời ăn uống rau cỏ thanh đạm, tập thể dục, đi bộ, bơi lội, hít đất thường xuyên là được rồi.
Tuổi già ngoài 60, cơ duyên lại khiến tôi quen được anh bạn độc thân võ sư, kiêm đông y sĩ, rất thân, cũng ở Wesminster, kêu tới nhà mỗi sáng chủ nhật dạy tập khí công, hít thở, gồng mình, để ngăn ngừa bệnh tật,không lấy tiền. Anh bấm huyệt, nắn gân, trị bệnh cho nhiều người bị tai biến mạch máu não, méo miệng, tê liệt, khỏi hẳn, tiếng đồn vang khắp nơi. Lại còn khuyên nên mua áo quần, mền gối, sản phẩm NEFFUL của Nhật có "negative ions" mặc , tuy đắt tiền, nhưng lọc sạch máu, kích thích, tái tạo tế bào, điều hòa hệ thống miễn nhiễm, trị nhiều chứng bệnh nan y. Tôi bấm bụng nhịn ăn mua hơn 2000 bạc áo quần pyjamas, mền, nón, vớ..Nefful. Kết quả rất khả quan, ngủ ngon, sáng sáng thân thể căng cứng, sinh lý sung mãn, không hắt hơi cảm mạo sổ mũi, mùa hè không thấy nóng, mùa đông không thấy lạnh. Lớp teviron 100% ở mặt trong quấn áo che chở thân thể ấm áp như 1 lớp"cửu dương thần công" vô hình bao bọc cơ thể, mặc quen ấm áp rồi không muốn cởi ra. Chưa hết, mới đây, em rể tôi lại tình cờ biết được một "clinic" trên đường nhỏ Dillow, phía sau tiệm"Dollar delivery",góc đường Bolsa, song song với đường Moran, cho bệnh nhân nằm giường massage FREE, có tia hồng ngoại tuyến đấm bóp , ngồi máy trị bệnh trĩ. Clinic này, do công ty chuyển tiễn Dollar Delivery bảo trợ,có dây nịt cắm điện hút mỡ bụng, có thau nước muối gắn cục điện giải, ngâm 2 bàn chân trong đó nửa tiếng đồng hồ, hút chất độc trong lục phủ ngũ tạng ra đen thui,màu cam, xanh đậm, đỏ, hay vàng khè... Mỗi màu tương ứng với một bộ phận trong cơ thể. Vàng là thận suy, đen là gan nhiễm độc, cam là thấp khớp ..v.v... Tôi tò mò theo em rể tới quan sát, nằm thử giường massage, thấy có chùm ngọc sáng đỏ rà rà từ dưới xương cụt theo xương sống lên đến ót rồi đi trở lại, kế đến cũng chùm ngọc đó châm cứu bằng tia sang hồng ngoại, nghe mấy người bệnh nằm bên kể nằm nhiều lần thì hết nhức mỏi, tê bại, méo miệng. Nửa giờ sau, qua ngâm chân trong thau nước coi có bệnh gì không. Cái món này thì phải trả tiền, 15$ ngồi nửa giờ. Thoạt đầu, mấy ngón chân tê tê, sau 30 phút, nước ra vàng, rồi biến ra màu cam, trên nước lềnh bềnh những miếng vàng lợn cợn như nước béo phở bò. Bà trông coi máy nói:
-Màu cam là chất độc ở các joints (khớp xương). Anh nói anh bệnh "gout" phải không, đúng là sau khi dán cao Nhật hút acid ra khỏi sưng, chất độc vẫn còn sót bám ở các joints, nên mới ra vàng cam. Còn mỡ vàng lềnh bềnh là "bad cholesterol" trong người anh tiết ra... .
Hai bà Mễ ngâm chân cạnh tôi, nước ra đen thui như bùn. Đó là chất độc trong gan. Có thể là bị "xơ gan", hepatitis B, C gì đó. Ngâm nhiều lần thì chất độc ra hết, nước sẽ nhạt màu dần. Thật là một lối trị bệnh khoa học thần kỳ. Ai thấy hiệu nghiệm, muốn mua giường, thau hút độc, belt tiêu mỡ bụng, đem về nhà xài khỏi tới đây, họ cũng order hàng cho.
Đúng là chịu khó sục sạo,"đường đi ở miệng", nghe đâu chữa hay cũng mò tới thì mới biết được nhiều điều bổ ích, giúp mình, giúp người... Có thử mới biết hiệu nghiệm hay láo khoét. Ngồi ở Nhân Hòa có 1 lúc, bô bô kể chuyện đi ngâm chân ra nước đen thui, mà có 2 ba người tới hỏi nhỏ xin địa chỉ Dollar Delivery ở đâu để đưa cha đưa mẹ tới chữa, thật là tội nghiệp. Còn cứ ngồi 1 chỗ ôm bệnh, bi quan, nghi kỵ chỗ này gạt, chỗ kia xạo, sợ " tiền mất tật mang", thì cứ "đau khổ vì bịnh trĩ" suốt đời. Chưa chết mà cũng như chết rồi. Nhớ câu châm ngôn "Có nhiều người không dám đi vì sợ gãy chân, nhưng nếu không đi thì có khác nào như đã gãy chân rồi." thật là hay.
Trong lãnh vực nào cũng vậy, giáo dục, business, kỹ nghệ, cũng như y học..., tôi quan niệm phải "try everything", phải thử, phải "take risks", thì mới tìm ra chân lý nhiệm màu.Bài này chính yếu tôi nói về kinh nghiệm chữa bệnh "gout", để giúp những ai hằng đau khổ vì bệnh này, nhưng cũng lan man "lạc đề" ra một vài bệnh khác để làm thày lang vườn, "mách thuốc chữa bệnh", giúp ý kiến, tin tức, mẹo vặt, cho một số bà con tham khảo... Biết đâu chẳng những giúp được phần nào cho sức khỏe an lạc bà con đồng hương kiếp này, mà còn tạo nhân duyên lành cho mình kiếp sau được làm thày thuốc cứu đời,
who knows?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét